Thứ bảy, 7/1/2017 | 10:20 GMT+7
|
Thứ bảy, 7/1/2017 | 10:20 GMT+7

Cô giáo xứ Nghệ 40 năm gửi tình yêu cho người lính đã khuất

Dù chưa kết hôn, dù được nhiều người tìm đến hỏi cưới nhưng bà Ngân vẫn quyết ở một mình, thờ người lính bà đã yêu thời tuổi trẻ.

Loay hoay chuẩn bị bữa cơm trưa trong căn nhà nhỏ nằm ẩn mình dưới dốc Truông Thọ, xã Quỳnh Lâm, huyện Quỳnh Lưu, Nghệ An, thỉnh thoảng bà Phạm Hoàng Ngân (sinh năm 1947) lại ngoái đầu nhìn lên di ảnh người đàn ông mặc trang phục bộ đội trên bàn thờ rồi mỉm cười.

Di ảnh của người đàn ông đã phai màu, cũ kỹ. Dù chưa chính thức trở thành vợ chồng, nhưng với bà Ngân, đây là chồng của mình và vẫn hương khói đều đặn cho ông.

Cách đây gần 40 năm, bà và người lính gốc Ninh Bình, Nguyễn Thanh Tùng, có một tình yêu trong sáng. Khi đó, bà là giáo viên tại một huyện vùng cao ở Nghệ An, còn ông đi bộ đội trong này. Không tự tin về dáng vẻ bề ngoài và đôi chân cà nhắc bẩm sinh, nhưng bà Ngân vẫn để lại ấn tượng mạnh với người lính trẻ bằng nghị lực phi thường.

co-giao-xu-nghe-40-nam-gui-tinh-yeu-cho-nguoi-linh-da-khuat

Bà Ngân dành gần trọn cả cuộc đời thờ cúng người chồng chưa cưới của mình.

Một ngày đầu năm 1972, khi tình yêu của cả hai người đã đến ngày đơm hoa kết trái và đang tính đến đám cưới thì người lính được lệnh lên đường chiến đấu. Họ không kịp dành cho nhau một buổi từ giã. Chỉ với chiếc khăn và lời nhắn: "Em ở lại nhớ giữ gìn sức khỏe và công tác tốt, gắng đợi anh 3 năm nhé, nhất định anh sẽ về", cô giáo trẻ Ngân tiếp tục dạy học và ngóng chờ ngày gặp mặt.

"Dù xa nhau nhưng anh ấy vẫn quan tâm và lo lắng cho tôi. Thời đó không có điện thoại nên chúng tôi tâm sự và kể với nhau mọi chuyện qua những bức thư. Mỗi lần có đồng đội về quê, anh ấy đều chuẩn bị quà cho tôi, dù đơn giản nhưng tôi luôn cảm nhận được sự quan tâm và chu đáo của anh ấy", cô giáo Ngân nhớ lại.

Khi ngày đoàn tụ còn khoảng gần một năm nữa thì bà bất ngờ nhận tin dữ: Người bà yêu đã hy sinh tại chiến trường miền Nam. Không dám tin vào những điều nghe thấy, bà Ngân chỉ biết cầu nguyện rồi chạy khắp nơi dò tìm thông tin.

"Đến khi cầm tờ giấy báo tử trên tay, nước mắt tôi chảy dài, cay xè không nhìn thấy đường đi. Nhưng tôi vẫn nuôi hy vọng thông tin đó sai. Ngay hôm sau, tôi vội đạp xe lên Nghĩa Đàn nơi đơn vị anh đóng quân để kiểm tra lại, nhưng tất cả đều là sự thật", bà kể.

Bà Ngân khi đó phải xin nghỉ mấy ngày liền để trấn an lại bản thân. Ít ngày sau, bà quyết định xin phép gia đình lập bàn thờ riêng cho người lính Nguyễn Thanh Tùng để lo hương khói như chồng mình.

co-giao-xu-nghe-40-nam-gui-tinh-yeu-cho-nguoi-linh-da-khuat-1

Căn nhà nhỏ bên quốc lộ là nơi sinh sống của cô giáo Phạm Hoàng Ngân.

Kể từ đó, dù chưa hề biết đến cuộc sống vợ chồng, thế nhưng cô giáo trẻ vẫn đều đặn hương khói, làm trọn bổn phận như một người vợ góa, cho đến nay khi đã 68 tuổi. "Lúc đó tôi cũng bị gia đình phản đối lắm, đặc biệt là lúc có nhiều người tìm hỏi cưới tôi nhưng tôi vẫn một mực không chịu nên càng bị gia đình cấm đoán nhiều hơn. Thế nhưng thời gian trôi qua, mọi chuyện cũng dần êm đẹp cả", bà Ngân nhớ lại.

Bà tâm sự dự định chuyển vào Trung tâm dưỡng lão sống vì tuổi đã cao, lại bệnh tật. Nhưng dù ở bất cứ nơi nào, bà cũng sẽ mang theo hình ảnh của người mình yêu trong lòng. "Chỉ cần trong lòng tôi luôn có ông ấy là đủ. Chúng tôi vẫn còn có thể gặp nhau trong giấc mơ cơ mà", bà nói.

Theo Gia đình & Xã hội

Gửi câu hỏi tư vấn Tại đây.