Thứ năm, 22/6/2017 | 05:56 GMT+7
|
Thứ năm, 22/6/2017 | 05:56 GMT+7

Tôi mua nhà khi chỉ có 1/8 số tiền

Nhiều lúc chị Hương vẫn không dám tin là mình đã mua được nhà ở Hà Nội, khi chỉ có hơn 100 triệu đồng.

Dưới đây là chia sẻ về chuyện vay tiền mua nhà của chị Hoài Hương, Hà Nội:

Chồng tôi là giáo viên, tôi làm công tác tuyên truyền trong một cơ quan nhà nước. Tổng lương của cả hai vợ chồng chỉ hơn 10 triệu/tháng. Ngoài thu nhập chính, thỉnh thoảng chúng tôi cũng làm thêm nhưng không được lâu bền, mặc dù có thời điểm thu nhập từ làm thêm nhiều hơn làm chính. Chồng tôi dạy thêm, tôi viết bài cho các báo, dịch sách, làm dự án part-time. Bên cạnh đó, khi có tiền dư, tôi đầu tư vàng hay cổ phiếu, mỗi lần lướt sóng lãi được mấy trăm nghìn đến vài triệu.

Sau khi kết hôn vào năm 2007, vợ chồng tôi có khoảng 50 triệu. Bố mẹ hứa cho chúng tôi ít tiền nếu mua nhà. Vì thế, tôi đi xem vài miếng đất ở ngoại thành như Lĩnh Nam hay Hà Đông, tìm mấy căn hộ chung cư tái định cư nhưng thấy thiếu hơn 50% là dừng ngay. Một phần cũng vì lúc này chúng tôi được bác ruột cho ở nhờ. Bác thương cháu nên định không lấy tiền, tuy nhiên tôi vẫn gửi bác một triệu mỗi tháng để bác ăn sáng.

Thật không ngờ cơn sốt đất xuất hiện và giá nhà đất Hà Nội tăng lên chóng mặt, đến thời điểm 2011 thì giá cùng một bất động sản có thể tăng gấp 2-3 lần so với giá năm 2007. Điều đó khiến tôi cảm thấy nên quyết tâm mua nhà. Có điều, sau mấy năm, tiền để dành của chúng tôi chẳng tăng thêm là bao, chỉ được hơn 100 triệu, một phần do tôi sinh liền tù tì hai đứa con.

Cuối năm 2010, tôi được giới thiệu chương trình mua nhà ở xã hội, giá 13,2 triệu/m2. Bố mẹ tôi hứa sẽ rút hết tiết kiệm cho tôi 100 triệu. Trong trường hợp bí quá, bố mẹ tôi sẽ thế chấp nhà ở quê để vay ngân hàng cho chúng tôi. Đằng chồng khó khăn hơn nên chỉ động viên chúng tôi về mặt tinh thần.

Đến năm 2011, hồ sơ của tôi được duyệt. Lúc đi bốc thăm nhận nhà, tôi chỉ mong nhận được căn nhỏ nhất để đỡ lo tiền nhưng cuối cùng tôi bốc trúng một căn hơn 60m2. Ngay sau đó, chúng tôi phải đóng 20% giá trị căn nhà. Tiền của bố mẹ và tiền của chúng tôi đóng xong vẫn dư. Bước một, chúng tôi đã vượt qua dễ dàng.

Sau đó ba tháng, chúng tôi phải đóng tiếp 10%. Lúc này, tiền của tôi đang ở dạng cổ phiếu mà giá của nó đang giảm. Anh bạn đồng nghiệp thấy vậy khuyên tôi đừng bán cổ phiếu ngay mà anh cho chúng tôi vay tiền. Ngoài ra, tôi vay thêm hai cô bạn thân được một cây vàng (khoảng 40 triệu). Ngay sau khi cổ phiếu của tôi tăng giá, tôi lập tức bán lấy tiền trả anh bạn đồng nghiệp.

Lần đóng tiền thứ ba, 10%, tôi lại tiếp tục đi vay mượn người quen. Trước thời hạn phải đóng tiền 10 ngày, tôi hỏi ướm mọi người, đề phòng không ai cho vay thì còn làm thủ tục ngân hàng. Tôi cũng nói mình sẽ vay hơi lâu một chút. Thực ra lúc này tôi có 10 triệu tiết kiệm kiểu trực tuyến nhưng tôi không dám dùng đến đề phòng nhỡ con nhỏ ốm đau, khi cần có thể dùng ngay lập tức. Cũng may sau khi tôi đánh tiếng với 10 người thì có 5 người cho vay tiền, con số 80 triệu đã được giải quyết.

Lẽ ra theo kế hoạch, giữa năm 2012, chúng tôi được nhận nhà. Công trình bị chậm tiến độ nên mãi sang năm 2013 chúng tôi mới được về nhà mới, nhờ thế tôi được giãn tiến độ đóng tiền. Ngoài ra, việc đóng tiền mua nhà theo nhiều lần cũng giúp tôi vay mượn dễ hơn.

Tính ra đến lúc nhận nhà và đóng 95% giá trị căn nhà cho chủ đầu tư (5% chờ khi nhận được sổ đỏ sẽ đóng nốt), tôi phải vay ngân hàng tổng cộng 120 triệu (đều là vay dạng tín chấp từ lương của hai vợ chồng, chưa phải nhờ đến bố mẹ thế chấp nhà ở quê). Tôi vay hơn 20 người là họ hàng, bạn bè số tiền còn lại. Tôi giữ một cuốn sổ ghi tên từng người, từng khoản vay, ngày vay tiền và ngày trả được để khỏi quên. Tôi không dám vay một người quá nhiều vì sợ làm phiền họ. Vì mọi người cho tôi vay số tiền nhỏ 5, 10 triệu, người nhiều nhất là một cây vàng nên chẳng ai lấy lãi, chủ yếu giúp vợ chồng tôi là chính. Tôi vẫn còn nhớ như in có hai người anh ít liên hệ với vợ chồng tôi mà khi nghe chúng tôi nói chuyện đang thiếu tiền mua nhà trả góp, ngay lập tức đề nghị cho chúng tôi vay.

Đến cuối năm 2013, sau khi đã trả hết 95% tiền nhà cho chủ đầu tư, vợ chồng tôi bắt đầu công cuộc trả nợ dần các chủ nợ của mình. Tôi sẽ ưu tiên trả theo thứ tự: người đang cần tiền và ngân hàng trước, sau đó đến người cho mình vay ít hơn (vì sẽ trả dễ hơn), cuối cùng mới là người cho vay số tiền lớn. Khi ai đòi đột xuất, tôi sẽ vay nóng một người nào đó để trả. Có nhiều người cho tôi nợ nhiều lần, tức là sau khi tôi trả hết họ rồi, đến lúc tôi cần tiền, họ cho vay lại. Tôi luôn cố gắng giữ uy tín, nếu hứa trả ngày nào thì sẽ trả bằng được vì thế mọi người cũng yên tâm cho tôi vay.

Đến thời điểm hiện tại, tôi đã trả hết nợ ngân hàng và chỉ còn nợ người quen không lãi khoảng 100 triệu. Gia đình tôi không phải quá o ép cuộc sống, chỉ cần biết cách tiết kiệm. Ví dụ ăn sáng ở nhà hoặc ăn bánh mì, xôi cho rẻ; mùa hè không đi du lịch mà cho con về quê để ông bà hỗ trợ... Tất nhiên, cũng có những lúc tôi quay cuồng trong các cuộc điện thoại hỏi vay tiền, vay người này để trả người kia. Có lúc tôi cảm thấy bế tắc vì bị từ chối. Nhưng cuối cùng tôi thấy mình thật may mắn vì gặp được người quen tốt. Và nếu không liều cứ chờ đến khi gần đủ tiền thì có lẽ chả bao giờ tôi mua nổi nhà Hà Nội.

Hoài Hương

Chia sẻ các thắc mắc, kinh nghiệm mua nhà đất, tiêu dùng của bạn tại đây.

Gửi câu hỏi tư vấn Tại đây.